LẠNH LẼO

   Chị vừa đậu xe hàng sát vào vỉa hè , lấy nón chụp lên thanh sắt sau lưng cậu nhỏ  để che nắng cho con , còn mình cứ vậy để đầu trần dưới cái nắng 38 độ C rồi bắt đầu bày hàng ra bán , được vài phút lấp ló đâu đó thấy xe thị trường từ đằng xa đi tới , chị vội vàng dọn dẹp tống hết chỗ quần áo lên ba gác chụp mũ bảo hiểm nổ xe chưa kịp đi thì bị xe của mấy anh thị trường chặn đầu , rồi mấy anh vội vàng bước xuống hỏi thăm , vừa chạm mặt một ông to béo , tay cầm cây chích điện chỉ vào mặt chị quát :

 - Đã nói bao nhiêu lần rồi mà vẫn cứ lì như thế nhỉ. Rồi hắn quay sang nói với mấy người kia :

- Thu hết đồ lên xe đi 

 Chị ứa nghẹn , hai hàng nước mắt chảy ròng ròng bước xuống xe năn nỉ hắn :

- Anh ơi ! Anh bỏ qua cho em lần này đi ! Em cũng khổ quá rồi mới phải liều mạng ra ngoài đường buôn bán thế này , mong các anh rủ lòng thương , bỏ qua cho em lần này , em xin anh đấy !

 Hắn phớt lờ , hất tây đẩy chị ngã xuống đất , thằng bé ngồi trong thùng xe vừa đói vừa buồn ngủ khóc gào lên , giãy giụa đòi ra khỏi xe, mấy người đi cùng đang ôm đồ vứt lên xe tải của họ thấy vậy thì cũng mủi lòng , dừng tay lại , một trong số đó đứng ra nói giúp cho chị :

- Hay là thôi , bỏ qua lần này anh ạ ! Em thấy mẹ con nó cũng tội , chắc một thân một mình nuôi con nhỏ nên cũng khó khăn

Tên béo liếc nhìn người này một cái rồi hẵng giọng quát :

- Mấy lần rồi , lần này không du di được nữa, dẹp hết nhanh đi

 Mấy anh kia nghe thấy căng cũng không dám nói thêm câu nào , lẳng lặng đi làm theo.

 Chị ôm con ngồi sụp xuống ven đường bất lực , vừa dỗ dành con vừa khóc tức tưởi . Bọn chúng đi rồi , lấy hết vốn liếng và kế sinh nhai của mẹ con chị lên chiếc xe đó , đi  rồi !

 Chị gạt nước mắt , móc trong túi áo ra xấp tiền lẻ , rút một tờ 50 ngàn rồi ẵm thằng bé đi đến tiệm cháo mua cho thằng bé hũ cháo ngồi đó đút cho con ăn , thằng bé vừa đói vừa khát nên ăn lấy ăn để , nhoáng cái đã hết sạch hũ cháo , chị cho con uống nước rồi lại ẵm con đi về.

  Con đường chiều tà trải đầy lá rơi bởi cơn gió bất chợt ập đến , chị ôm con lết từng bước mệt mỏi vô hồn , chị cứ đi không phải về căn phòng trọ cũ kĩ nằm trong cái hẻm hễ mưa là ngập nước kia, mà cứ đi mãi , đi mãi đến một công viên yên tĩnh , chị tìm một ghế đá rồi bỏ con ngồi xuống bên cạnh mình , nước mắt vẫn cứ giọt ngắn giọt dài lăn trên gương mặt gầy gò , xanh xao. Mất hết tất cả rồi, ngày mai chị lấy gì lo cho con đây ? Sắp đến ngày đóng tiền nhà rồi , chị lấy đâu tiền trả cho người ta đây ?  Sau này chị sẽ làm gì để lo cho cuộc sống của hai mẹ con đây ? 

Bao nhiêu câu hỏi cứ dồn lại trong tâm trí khiến đầu óc chị cứ bị xoáy trong vấn đề cơm, áo , gạo, tiền không thể dứt ra được .  

Comments